PHƯƠNG ANH BIẾT ĐI XE ĐẠP HAI BÁNH

Đây là nỗ lực tuyệt vời của con gái. Phải nói là một sự ngạc nhiên không chỉ với mẹ mà của rất nhiều người biết sự kiện này. Thậm chí, bác Nhân nhà bác Điệp còn goi và reo to trong máy điện thoại khi gọi cho mẹ “Em lên đây ngay xem con gái đi xe đạp giỏi không này?”. Mẹ chả hiểu đầu cua tai nheo thế nào, lật đật chạy lên, thấy con gái đang đi chiếc xe đạp hai bánh của anh Muối. Được một đoạn xe lại lao ầm vào tường, con lại đứng dậy đi tiếp. Mẹ hỏi bác Nhân, bác bảo, anh cũng không biết, cứ thấy lên mượn xe của anh Muối rồi hôm nay chạy vào khoe với bác: “Bác ơi, con biết đi xe đạp rồi”. Vậy là bác quay cả video lại để khoe mẹ.

Thực ra, hơn một năm trước, khi con vào Sài gòn chơi, chú Hiệp đã dậy con cách đi xe đạp 2 bánh. Đó là ngồi lên xe, đạp thật nhanh, vậy là xe không bị đổ. Thế nhưng, khi ra Hà Nội, chẳng có cái sân nào đủ rộng để con có thể đạp thật nhanh như vậy, nên không tập được, rồi cũng quên đi. Khi chuyển về nhà mới, bố mua cho hai chị em cái xe đạp, nhưng vẫn gắn thêm bánh phụ vào để em Minh Anh còn đi được. Con nhường luôn cho em cái xe bố mua và lên mượn xe của anh Muối. Con cứ tự ngồi lên xe, tự rê rê chân, tự lao vào tường rồi tự đứng dậy, mãi rồi tự biết đi xe lúc nào không biết.

Con gái có nhiều cái “tự lực” như thế. Một chuyện mà con làm mẹ ngạc nhiên không kém là con tự biết đọc lúc nào không biết. Bố thì đoán rằng, vì mẹ đón con muộn, nên ở lớp cô dậy thêm cho con đọc. Nhưng mẹ thấy, mỗi lần mẹ đến đón, con đều đang chơi gì đó với em. Có một số bạn được cô kèm thêm, nhưng đó là bố mẹ các bạn phải trả tiền thêm cho cô. Còn với con, mẹ muốn con được vui chơi thoải mái, không có bất kỳ áp lực nào trong suốt 6 năm đầu đời của mình. Vậy mà con biết đọc. Mẹ cũng phải cảm ơn bố, vì đã rèn cho con để con luyện đọc được nhiều hơn. Cách của bố là, trước khi con được nghe bố đọc truyện, con phải tự đọc một cuốn truyện cho em Minh Anh. Vậy là con ngoan ngoãn đọc, dù đọc chậm, dù phải đánh vần lâu, dù mắt đã díp lại vì buồn ngủ, con cũng cố đọc hết cuốn truyện cho em. Dần dần, con đã đọc được lúc nào không biết. Giờ con đã có thể đọc ngay các biển hiệu ở trên đường mà không cần nhẩm và đánh vần lâu nữa.

Nhớ cái hồi con mới biết đọc, khi đọc truyện cho em, con phải đánh vần khá lâu. Em Minh Anh thì chỉ thích đọc một số truyện nhất định, nên về cơ bản, em đã thuộc lòng rồi. Thế nên có những đoạn con đánh vần lâu quá, em còn phải nhắc. Lần đầu tiên xảy ra chuyện này là khi con đọc truyện “Nòng nọc tìm mẹ”. Đến đoạn gì đó đánh vần mãi không được, em Minh Anh vừa nằm vắt vẻo trên sofa vừa thủng thẳng “mắt lồi ra”, một lúc sau con cũng đánh vần đến chữ “mắt lồi ra”, thật là buồn cười quá. Giờ thì con đã đọc nhanh hơn rồi, đã có thể đọc những gì mình thích rồi. Mẹ mong ước, con có thể yêu thích việc học như là một quá trình khám phá những điều mới mẻ đối với sự hiểu biết của mình.


This entry was posted in Uncategorized. Bookmark the permalink.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

You may use these HTML tags and attributes: <a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <strike> <strong>