ĂN DẶM KIỂU NHẬT

Dạo gần đây, mấy cô bạn đồng nghiệp “bắn loạt đạn thứ 2″ bắt đầu bước vào giai đoạn cho con ăn dặm và rất muốn tìm hiểu cách ăn dặm của người Nhật.

Mình đã rất thành công (tự đánh giá như vậy) nên muốn chia sẻ vài điều:

1. Điều tối quan trọng mà mình nghĩ mẹ nào muốn áp dụng là phải quán triệt tinh thần của chính mình. Ăn dặm là giai đoạn TẬP CHO CON BIẾT CÁCH ĂN THÔ, KHÔNG PHẢI ĐỂ ĂN CHO NO. Chính vì là tập cách ăn nên khi con đã ăn được ở một mức độ thô nhất định thì sẽ chuyển sang step khác. Các bước chuyển step này rất dễ dàng với bộ đồ chế biến ăn dặm của Nhật (khoảng 500.000 đồng) và sẽ không thể làm được bằng máy say sinh tố hay máy say cầm tay. Vì là giai đoạn tập ăn thô nên không cần phải ăn no bằng những món mà mẹ chế biến ra, nếu con thích thú, có thể cho ăn no, nếu con không thích thú, có thể bù thêm bằng sữa hoặc chấm dứt cũng ok.

2. Điều cần quán triệt thứ hai là không đo đếm chuyện con ăn bao nhiêu mà nên xem con ăn như thế nào? Có hào hứng không? Có thích món đó không? Có muốn khám phá không? Và theo cách của người Nhật, lượng ăn của một bữa rất ít, vài chục ml đã là đủ mà không cần bù thêm sữa đâu nhé. Thế nên cho con ăn rất nhàn vì khi nó vẫn còn đang thòm thèm thì đã hết suất rồi. Người VN mình đã bao nhiêu năm nghèo đói, có cơm ăn đã là tốt và thường làm no bằng cơm nên các bà, các bác thường thích ép cháu ăn nhiều cơm. Thực ra, một bữa ăn cân đối thì phải đảm bảo hài hoà giữa đạm, tinh bột, chất sơ … Thế nên, ăn một bát ô tô đầy cháo là quá thừa tinh bột. Dạ dày bọn trẻ con còn nhỏ và chỉ có một số lượng men tiêu hoá nhất định. Ăn nhiều quá, men tiêu hoá không đủ để hấp thụ số thức ăn này thì sẽ thành phản tác dụng, rối loạn tiêu hoá và sinh ra suy dinh dưỡng. Cứ để ý mà xem, cứ đứa nào ăn bát càng to thì càng còi. Nhưng thuyết phục điều này với các bà là rất khó. Mẹ mình vẫn giữ thói quen xới một bát cơm lèn chặt, đầy ú ụ, nhìn đã thấy sợ, nhưng xới vơi là không yên tâm, sợ mọi người nghĩ là hết cơm. Khổ thế.

3. Vượt qua cảm giác không tin tưởng đồ ăn đông lạnh. Cái này không chỉ các bà mà chính nhiều mẹ cũng rất ái ngại vì nghĩ rằng mất chất và sẽ có thể đau bụng. Nhưng nếu không cho con ăn đồ ăn đông lạnh sẽ không thể cho con ăn kiểu Nhật được. Vì thường mỗi bữa sẽ đổi một loại thức ăn khác, không thể bữa nào cũng làm một xêu bé tí, dính bát đũa mà chẳng có thời gian. Tâm lý này khiến nhiều người ngại cho ăn kiểu Nhật nhất. Còn nếu vượt qua cảm giác này thì việc cho ăn rất đơn giản. Mình thấy nhàn tênh. Cách của mình là nấu cháo cho vài ngày (ăn ở một mức độ thô nhất định thì chỉ kéo dài khoảng một tuần). Sau đó cho vào ngăn đá. Bữa nào người lớn ăn có món gì con ăn được thì lấy lại một ít cho vào ngăn đá như là cá rán, thịt kho tầu, thịt bò sốt vang … chẳng hạn.

 photo nghien-mai-ray-vat_zpsbe956618.jpg

4. Dụng cụ chế biến ăn dặm của Nhật thật là tuyệt vời. Khi dùng bộ chế biến này, mình có thể vứt bỏ cái máy say sinh tố, thậm chí cả cái máy say cầm tay – thứ mà lúc sinh con bé đầu mình cũng đã thấy rất tiện lợi và hết lòng ca ngợi. Cái hay của dụng cụ này là khả năng điều chỉnh độ thô của thức ăn. Máy say thì chỉ có thể hoặc là say nhuyễn, hoặc là say lổn nhổn, chỗ thì quá thô, chỗ thì quá nhỏ, như thế, em bé ăn sẽ rất dễ bị ọe. Nhưng bộ chế biến ăn dặm thì có thể điều chỉnh từ việc nhuyễn tinh đến độ ăn thô đủ để bé buộc phải nhai. Thích nhất là dùng bộ này mình có thể mài thịt mịn như bột mà không một máy say nào có thể làm được (máy say chỉ có thể say thành sợi và vón cục vào nhau). Người Nhật cũng lưu ý là, người Việt Nam thì thường hay ninh thịt cùng với cháo, cách này làm cho thịt bị bã, ăn mất ngon. Họ khuyên mình, nên để cháo chín, chà thịt vào bàn mài, sau đó cho vào cháo, ngoáy lại cho sôi lên là được, vừa ngọt, vừa thơm ngon. Và mình thấy đúng là như vậy.

 photo coccomnaunatf_zpsa4fe8fdb.jpg

5. Cốc nầu cháo: Sản phẩm này cũng rất tuyệt vời (và mình yêu thích hàng Nhật từ đó vì thấy họ thật là tinh tế trong việc đáp ứng nhu cầu của người dùng). Chiếc cốc này nhỏ, đủ để nấu 1-2 bữa (theo định lượng của người Nhật) và đặt ngay vào trong nồi cơm của cả nhà. Cơm chín là có cháo cho bé ăn. Cái này thì chưa phải là hay nhất. Cái hay nhất là trên cốc có chỉ dẫn để mình có thể nấu cháo từ độ nhuyễn nhất, cho đến độ giống như cơm nát. Đong chừng nào thìa thì sẽ có vạch chỉ cho mình đổ nước vào chừng đó và cũng có chỉ dẫn, mức độ nước đó là theo tỷ lệ 1 gạo / 10 nước hay 1 gạo 7 nước hay 1 gạo 5 nước. Cứ thế mà làm. Bà già hay ô sin làm được tất, đảm bảo cháo nấu ra lần nào cũng giống lần nào, không bị lúc đặc hay lúc loãng. Nhưng mình chỉ nấu vài lần để xem cữ của cháo là thế nào, sau đó nấu một nồi đủ dùng trong vài ngày và cho vào ngăn đá để cho bé ăn dần.

 photo 1351014769099_1_zpse49f01b9.jpg

7. Dụng cụ đựng thức ăn của Chuchu: Cái này cũng khá hay. Họ có những hộp nhựa to, nhỏ từ mức 25ml đến 150ml. Thế là mình cứ để cháo vào đúng định lượng mà con ăn, thức ăn thì để vào cái hộp nhỏ 25ml, tất cả đều vừa xinh. Khi ăn, cho vào lò vi sóng quay lên thế là chuẩn, không cần chỉnh.

 photo IMG_3882_zps8aa667ac.jpg
Con chó con, kết quả ăn dặm kiểu Nhật đây

6. Kết quả: Con bé thứ 2 là chuột bạch cho công thức ăn dặm kiểu Nhật. Thực ra lúc đầu nó chẳng hợp tác tí nào. Cho thìa cháo vào mồm là nó phun phì phì. Mình phải chọn giờ nào mình ở nhà để cho con ăn tập thời gian đầu để còn điều chỉnh. Thấy con cứ phun như vậy, mình cho thêm tẹo mắm vào, nó ăn ngon miệng ngay (dù trong giáo trình của Nhật thì nói rằng không cho một chút gia vị nào, để con ăn nhạt). Một cái điều chỉnh nữa là mình không để riêng hẳn rau, thịt (dù thịt mình cũng làm thử là cho thêm bột đao vào cho dễ nuốt) nhưng mình không thấy ngon. Thế nên mình đổ rau vào một góc bát cháo, thịt vào một góc bát cháo, khi ăn, cho ăn một miếng cháo, một miếng cháo trộn rau, một miếng cháo trộn thịt. Thế là vẫn dễ nuốt mà vẫn đảm bảo ăn riêng từng vị và bản thân mình ăn vẫn thấy ngon. Con đáp ứng khá tốt. Sau khi con ăn ổn ổn thì chuyển cho bà và giúp việc cho ăn. Thực đơn thì vẫn ăn theo cả gia đình, có món gì con ăn được là mình lại xêu lại một ít cất vào tủ lạnh. Thích nhất là với tiến độ ăn dặm của Nhật, không ngày nào từ bé đến giờ con phải ăn hai bữa cháo trong ngày. Khi mới bắt đầu ăm dặm, mình cho ăn 1 bữa cháo, khi tiến đến phải ăn 2 bữa thì thay vào đó là 1 bữa bún/ mì/ miến và một bữa cháo. Đến khi ăn được 3 bữa một ngày (khoảng tháng 10) là con đã ăn được 1 bữa cơm rồi. Rất thảnh thơi và không bị sì trét vì lượng ăn của con không nhiều. Con vẫn đảm bảo lên cân (nằm trong mức trung bình thôi), không bụ, nhưng chắc, khỏe. Mình nghĩ, chỉ cần như vậy thôi. Béo thực ra không tốt. Bọn Tây nó bảo, người béo thì sẽ sớm dây thì và không phát triển chiều cao. Thế nên, nếu để ý thì thấy con Tây nó cứ gầy nhẳng gầy nhơ. Mình càng thấy vững dạ. Sau thời gian đầu nó phun phì phì thì sau đó biểu hiện y chang như mấy mẹ tả về cách cho ăn của Nhật. Con háo hức với các đồ ăn lạ, ăn rau thành thần, tự xúc ăn, nhai nhoen nhoẻn. Thậm chí, tròn 1 tuổi cẩm cả cái đùi gà gặm hết sạch, 1,5 tuổi nhai cu-đơ ngau ngáu, 8 tháng đi chơi đã chẳng phải chuẩn bị đồ ăn cho con mang đi.

Hồi trước, lúc đang cho con ăn dặm thì không dám viết, vì sợ nói trước, bước không qua, hoặc nó đang ăn ngoan lại chuyển sang lười ăn thì chết. Nên bây giờ mới dám mạnh dạn chia sẻ. Hy vọng giúp ích cho các bạn của mình trong việc nuôi con.

This entry was posted in Góc của mẹ, Uncategorized and tagged . Bookmark the permalink.

2 Responses to ĂN DẶM KIỂU NHẬT

  1. Quynh Vi says:

    Cam on bai chia se cuc ki huu ich cua me. Me cho minh hoi la me mua nhung dung cu che bien nhu trong hinh o dau the a?

    Cam on Me nhieu nhe

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

You may use these HTML tags and attributes: <a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <strike> <strong>