TRỌN VẸN

Chúc mừng bố mẹ đã chung sống với nhau 35 năm. Mong bố mẹ sống chung với nhau tròn 35 năm nữa! Con mới chập chững cuộc hành trình mới bằng 1/7 chặng đường bố, mẹ đã qua, sao thấy gập ghềnh, khó đi. Mới thấy, 35 năm ấy, quả là điều đáng trân trọng và khâm phục!

Có lần, mình nghe bài nói chuyện của Hòa thượng Thích Chân Quang về cuộc sống gia đình. Hòa thượng nói một câu mà mình thấy rất tâm đắc: Rằng, người ta cứ bảo, hôn nhân tức là đã tìm thấy bến đỗ của cuộc đời. Sai, thực ra, bước vào hôn nhân là bắt đầu rong thuyền ra khơi. Lúc đó, sẽ phải đối mặt với bao nhiêu sóng gió, thậm chí cả tố lốc, có thể nhấn chìm con thuyền bất cứ lúc nào. Vậy mà người Việt Nam nhà mình lại cứ ru ngủ nhau, đã tìm thấy bến đỗ bình yên. Và vì ru ngủ nhau như vậy nên chẳng ai có sự chuẩn bị gì cho chuyến ra khơi đầy thử thách. Bây giờ, khi trải qua vài năm của cuộc hôn nhân, mình mới thấy, đúng là mình không có tí kiến thức gì về cuộc sống hôn nhân. Và ngoái đầu nhìn lại mới thấy, mình đã quá mạo hiểm. Nhiều người giống mình, đánh cược cuộc đời mình khi bước vào hôn nhân. Các cụ vẫn nói: “Thân em như hạt mưa sa, hạt vào đài các, hạt ra cánh đồng” để ám chỉ rằng, người phụ nữ không thể quyết định được số phận, nếu số tốt thì sẽ có một cuộc hôn nhân như ý và ngược lại. Và có lẽ vì thế, trong các đám cưới, người ta thường nói, hôm nay là ngày vui nhất trong đời. Và đúng là sau ngày cưới, người ta sẽ đối mặt với rất nhiều chuyện không vui, thậm chí đáng thất vọng.

Ôi, hôn nhân!

Chẳng hiểu sao, bây giờ mình nhìn mấy đứa em mình, đang hăm hở bước vào hôn nhân, mình thấy thương chúng nó thế. Cũng ngơ ngác như mình cách đây vài năm về trước. Không biết điều gì sẽ xẩy ra. Người lớn thì giục giã, vun vào khi thấy một thằng cũng có vẻ được được. Cái được được ở đây là nhìn thấy gia đình, công việc, tuổi tác, hình thức … Những thứ mà mọi người có thể cân, đong, đo, đếm được. Còn những thứ thuộc về giá trị vô hình như đạo đức, tính cách, lòng nhân hậu, vị tha, cao thượng … sẽ cần phải có thời gian, cần phải có “sự cố” mới bộc lộ được. Mà trong con mắt người đang yêu, điều đó mới khó nhận ra làm sao. Thôi, lại đổ cho số phận.

Giờ mới hiểu, “sống thử” trước hôn nhân cũng có cái lý của nó. Khi ấy, mọi chuyện là của 2 người. Còn sau hôn nhân, mọi chuyện là của 2 đại gia đình. Nếu cần, hãy “sống thử” để thực sự hiểu về người mà mình định gắn bó và dành cả cuộc đời của mình.

Bài thơ bố viết cách đây 35 năm, đến giờ vẫn nhớ, đọc từng câu cho con chép. Để có được 35 năm ấy, không dễ dàng gì. Phải là sự cố gắng từ hai phía:

Trọn vẹn

21/5 chúng mình làm lễ cưới
Giữa thủ đô đông đủ bạn bè
Trọn đôi đường nghĩa mẹ công cha
Thoả ước mơ tháng chờ năm đợi

Không rượu thịt, ta làm “sống mới”
Chỉ có chè xanh, thuốc lá, hoa tươi
Phòng cưới trang nghiêm, bàn ghế chật người
Trăm miệng cùng cười, trăm lời nói đẹp

Tràng pháo nổ hoà cùng giọng hát
Ngan ngát hương cau, nồng đượm vị trầu
Ta nguyện bạc đầu sống trọn đời bên nhau
Nghĩa trước tình sau, giữ tròn đạo hiếu

Ai cũng thương mình, gửi quà tặng, biếu
Lòng trước, của sau, đâu phải ít nhiều
Mỗi món quà là cả nỗi thương yêu
Mừng đám cưới, mừng đôi ta hạnh phúc

Ở hai quê: mẹ, cha, chú, bác
Không quản đường xa, vất vả lên đây
Vì cháu, vì con, vì hạnh phúc này
Đã bao tháng năm, chung tay xây dựng

Em dịu dàng ôm bó hoa dơn trắng
Đứng bên anh, tay nắm chặt tay
Anh thấy mình không rượu mà say
Say hạnh phúc, say tình yêu chồng vợ

Tiếng vỗ tay, dài như tràng pháo nổ
Bao điệu hò, giọng hát lời thơ
Hạnh phúc thật mà anh tưởng mình mơ
Nghìn năm sau, lấy giờ này làm mốc

Mốc, một thời xe tơ kết tóc
Mốc, tương lai hạnh phúc trọn đời
Giữa tiết hè, mà như buổi xuân tươi
Một đám cưới vui trăm người là vậy

Hai đứa dựng một gia đình từ đấy
Tuy đơn sơ nhưng biết mấy thương yêu.
Chén nước, bát cơm mỗi sớm, mỗi chiều
Gạo, dầu, chi tiêu, bao điều mới lạ

Thật hạnh phúc bởi ta làm được cả
Từ bát cơm ăn cho đến mớ rau xanh
Thật tự hào, bởi ta còn rất trẻ
Đã biết lo toan xây dựng gia đình

Ta đã trải nhiều cay đắng, hy sinh
Kể cả máu xương, giữ gìn non nước
Để đến lúc này chỉ còn một điều mơ ước
Sống làm sao cho có trước, có sau
Giữ mãi yêu thương như những buổi đầu

***

Lễ cưới qua rồi nhưng ân nghĩa ghi sâu
Công tập thể, ta nhắc nhau nhớ mãi
Nghĩa bạn bè cả hai bên trai, gái
Sẽ trọn đời sống mãi với tình ta
Mỗi tấm lòng đẹp như một đoá hoa

This entry was posted in Góc của mẹ and tagged . Bookmark the permalink.

2 Responses to TRỌN VẸN

  1. Mesusu.info says:

    Ủng hộ luôn. Sao các bố mẹ chúng mình vượt qua được bao nhiêu trở ngại thế chứ…

  2. Bầu Muối says:

    Sống thử ở Tây chắc là nó cũng khác ở ta. Sống thử ở ta sẽ khác xa với sống thật, vì thế sống thử ok chưa chắc sống thật đã ngon lành. Vì hôn nhân của chúng ta luôn là việc của hai đại gia đình. Còn ở Tây, thử thay thật cũng là chỉ là việc của hai người thôi.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

You may use these HTML tags and attributes: <a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <strike> <strong>