FOREST GUMP

Có người khuyên mình, hãy xem Forest Gump để biết khi nào thì nên về nhà. Mình đã hăm hở xem, và cái chi tiết đấy thì chỉ có một tí xíu trong phim: khi nào không biết phải đi đâu nữa, khi không còn ai bên cạnh nữa, hãy trở về nhà.
Mình đọc tóm tắt giới thiệu phim, thấy bảo, bộ phim này là lời ca ngợi tình yêu. Tình yêu của mẹ dành cho con, tình yêu đôi lứa. Haizzzz, mình thì chả thấy vì sao lại ca ngợi tình yêu giữa Forest Gump và cô bạn gái thời nhỏ và mình cũng không thích tình yêu kiểu đó. Cứ chờ đợi một cách vô vọng, hiểu nhầm, đau khổ, đến rồi đi nhẹ như lông hồng.

Nhưng xem phim này, mình lại rất ấn tượng với cách dậy con của bà mẹ Mỹ. Tạo điều kiện tốt nhất có thể cho con nhưng không làm hộ con và không quyết định thay con. Forest Gump là một cậu bé không bình thường như những cậu bé khác. Cậu bị down nên trí tuệ không được tốt và tay chân thì yếu. Đặc biệt là đôi chân. Cậu sẽ không thể tự đi được nếu không có nẹp sắt. Mẹ cậu đã tìm đến người bác sỹ tốt nhất và làm cho cậu chiếc nẹp sắt tốt nhất để cậu có thể di chuyển dễ dàng nhất. Đến tuổi đi học, những cậu bé như Forest Gump phải vào học ở ngôi trường dành cho những học sinh có trí tuệ không bình thường. Nhưng mẹ Forest Gump, với niềm tin mãnh liệt con mình là một người hoàn toàn bình thường, với câu nói in sâu vào trong ký ức của cậu bé “người bình thường hay không là thông qua hành động chứ không phải cái vẻ bên ngoài của họ”, đã quyết liệt đòi cho con có quyền được đi học ở ngôi trường bình thường như bao đứa trẻ khác. Và bà đã thành công.

Đó là tất cả những gì bà mẹ Forest Gump làm cho cậu. Còn lại, cậu phải tự lo lấy việc của mình. Nhỏ nhất là việc cậu phải tự leo lên cái xe buýt to sụ với đôi chân đeo nẹp sắt. Đến việc phải tự chống chọi với sự dè bỉu, khinh miệt, tẩy chay của bạn bè. Cậu phải tự vận động để chạy thoát thân khi lũ trẻ trêu chọc. Không một lần nào mẹ cậu xuất hiện, không một lần nào cô bạn thân cầu cứu sự giúp đỡ của người lớn kho cậu bị đánh, bị ném đá. Tất cả đều phải do cậu tự cứu lấy bản thân mình. Và mẹ cậu đã đúng: Đôi chân của Forest Gump, vì chạy nhiều mà trở thành bình thường, không cần phải dùng nẹp sắt.

Tới khi tốt nghiệp ra trường, Forest Gump quyết định sang chiến đấu ở chiến trường Việt Nam. Mẹ cậu chỉ nói đúng một câu: Con hãy bình an trở về nhé! Không một giọt nước mắt, không một lời khuyên can. Dù trong hoàn cảnh của mẹ cậu, sống một mình với người con trai tật nguyền duy nhất, hoàn toàn có quyền để níu giữ cậu ở lại bên mình. Còn cô bạn gái, cũng chỉ nói một cáu duy nhất, khi gặp nguy hiểm, đừng sỹ diện, cậu hãy chạy thật nhanh. Điều đó tạo nên sự tự tin cho Forest Gump. Và cậu là người sống sót, lành lặn duy nhất trở về (tất nhiên là trong số những người chiến đấu gần sát cậu nhất).

Khi trở về, với số tiền thưởng rất lớn, Forest Gump cũng toàn quyền sử dụng khi cậu quyết định tặng toàn bộ số tiền đó cho gia đình người bạn thân đã hy sinh. Mình cũng không thấy một lời can ngăn từ bất kỳ ai, không thâyd bất kỳ một lời oán thán nào từ mẹ cậu, dù bà là người có vai trò quan trọng tạo nên cậu ngày hôm nay, không có bất kỳ một yêu cầu nào về bổn phận và trách nhiệm.

Rồi Forest Gump lại có ước mơ trở thành một thuyền trưởng tầu đánh tôm. Không một ai cản trở, không một ai dè bỉu, hay cười vào ước mơ của cậu. Và truyện phim cũng giống như cổ tích, cậu trở thành cổ đông lớn nhất của hãng sản xuất tôm lớn nhất nước Mỹ.

Đời không giống phim, nhưng mình thích cách tạo nên con người của Mỹ. Cho cần câu nhưng không cho con cá. Tạo điều kiện mà không làm giúp. Cuộc đời anh, anh toàn quyền sử dụng và định đoạt nó.
Làm cách nào để mình có thể ứng xử với các con mình như thế?
Rất khó, nhưng ít nhất là ý thức được điều đó.

This entry was posted in Góc của mẹ and tagged , . Bookmark the permalink.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

You may use these HTML tags and attributes: <a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <strike> <strong>