CON BIẾT NÓI DỐI

Dạo này, Phương Anh đã bắt đầu biết nói dối. Đầu tiên là việc chối phắt, đổ cho em Minh Anh bật kênh Bibi; thứ hai là việc giấu cái ipad đi khi nghe tiếng mẹ sắp đi vào phòng; thứ 3 là nói thầm với cô Nhàn không được nói gì đến chuyện gặp một anh bạn trai ở ngoài sân khu quốc hội (vì có lần nàng còn rủ anh ý về nhà, anh này chạy nhẩy ầm ĩ trong nhà, mẹ có nói với nàng, con chỉ nên mời những bạn nào mà con đã biết nhà bạn ý ở đâu, biết bố, mẹ bạn ý. Còn bạn này, gặp ở ngoài sân chơi thì không nên mời về nhà).
Haizzz, mỗi lần phát hiện ra con nói dối, mẹ thấy buồn ghê. Dù mọi người ở cơ quan động viên, đó là một thứ rất bản năng, rất con người. Mẹ cũng hiểu, cái gì bị cấm đoán thì lại càng muốn làm. Thế nên, khi biết con nói dối mẹ, mẹ chỉ im lặng, nghĩ vì sao con lại nói dối, làm thế nào để con nhận ra, nói dối là điều không nên làm? Mẹ chỉ ôm con mà nói, nói dối là một việc xấu và mọi người sẽ không tin những người nói dối, sẽ không thích chơi với những người nói dối. Haizzz, nhưng xem ra, những điều đó lại trôi tuột khỏi cái đầu của con.

Tự vấn lương tâm thì đi kèm mỗi quy định cấm đều là một lời giải thích, và con đều chấp nhận những giải thích của mẹ. Tự vấn lương tâm thì mẹ không hề nặng lời với con mỗi lần cấm để mà con miễn cưỡng chấp nhận. Tự vấn lương tâm mẹ không phải cấm tuyệt đối mà vẫn để cho con có “cửa” được làm những thứ con muốn (trừ việc mời bạn về nhà thì chưa thực hiện được vì các con còn bé quá). Thế nên mẹ rất suy nghĩ.

May quá, có lần, con hỏi mẹ: “Ai thì được lên trời sau khi chết hả mẹ?”. Mẹ bảo: “Ai mà khi còn sống làm những việc tốt thì khi chết sẽ được lên trời, gọi là lên thiên đường, ở đó có các cô tiên rất xinh. Ai mà làm những hành động xấu như nói dối chẳng hạn, sẽ bị cho xuống địa ngục nấu trong vạc dầu, không được quay trở lại làm người nữa”. Con lại hỏi: “Thế vạc dầu là gì hả mẹ?”. Mẹ bảo: “Vạc dầu là một cái chảo rất to, chứa đầy dầu, đun sôi lên, cho người vào đấy thì chỉ còn xương”. Mấy hôm sau, con lại hỏi: “Mẹ ơi, ông thần sấm ở trên trời có thể nhìn thấy mọi người ở dưới đất à?”. Mẹ bảo: “Ừ, ông ý có thể nhìn xem ai có hành động xấu, ai có hành động tốt để quyết định cho lên trời hay cho xuống địa ngục”. Con lại hỏi: “Nhưng nếu mình vào nhà làm sao ông ý nhìn thấy mình được?”. Mẹ nghĩ thầm, nó cũng luồn lách gớm, nhưng may mà lại nghĩ ra ông táo, nên bảo: “Vào nhà thì lại có ông táo, ông táo ngồi ở trong bếp, biết hết mọi người trong nhà làm gì, cuối năm sẽ lên trời, báo cáo với ông thần sấm để xem ai tốt, ai không tốt, ai nói dối, ai không nói dối”. Rồi mẹ thấy có vẻ doạ con hơi kinh, nên mẹ bảo: “Tất nhiên là ông thần sấm và ông Táo cũng cho phép mọi người có cơ hội sửa sai. Ví dụ, hôm trước con nói dối mẹ, nhưng sau đó con nhận ra thế là không tốt, con không nói dối mẹ nữa, thì sẽ được tha tội. Nhưng mà cũng chỉ có ít cơ hội thôi, không phải con cứ nói dối rồi con lại làm một việc tốt, rồi con lại nói dối rồi lại làm việc tốt là đều được tha tội đâu. Vì các ông sẽ không tin con nữa”. Thế là con im lặng không nói gì. Buổi tối, con nói với mẹ: “Mẹ ơi, con sẽ không nói dối nữa, con sẽ giúp mẹ việc nhà để con được lên trời. Không bị bỏ vào cái gì ý nhỉ?”. Hà hà, con quên mất từ vạc dầu.

Chả biết nhà ai có cách nào chữa cái bênh mới này không, mách cho mẹ cháu với nhé.

This entry was posted in Chồi, Góc của mẹ and tagged , . Bookmark the permalink.

One Response to CON BIẾT NÓI DỐI

  1. Bố PA MA says:

    Quan trọng là bố mẹ chỉ bảo cho con lẽ đúng sai, PA cũng có những logic cho hành động của mình, nếu bố mẹ chịu khó quan sát và “tư vấn” điều chỉnh hành vi con theo logic “hiểu” của PA thì con sẽ làm theo rất nghiêm túc. Có những khi em bảo con không được xem Bi Bi, thì e không có nhà, anh cho con xem thì con cũng không xem bảo là con đang bị phạt không được xem.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

You may use these HTML tags and attributes: <a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <strike> <strong>