VIETTEL VÀ THẦY TRÒ TRƯỜNG AN LẠC THÔN

Vậy là giờ phút thầy và trò trường An Lạc Thôn lên máy bay để đi Thụy Điển sắp tới gần. Dù bên cạnh mình, Mailt vẫn đang liên tục alo để thu xếp cho 4 thầy trò quay trở lại Sóc Trăng thu xếp đồ đạc, chuẩn bị lên đường.

Câu chuyện này bắt đầu từ một cái email với chủ đề “De xuat” của bác An. Mở ra là một đường link từ báo Dân trí với một dòng ngắn ngủi: “Hi Thành, có thông tin này, anh thấy Viettel nên tài trợ – ủng hộ sự sáng tạo vì con người”.

Chẳng muốn kể lể dài dòng, nhưng xung quanh câu chuyện tài trợ này, tự nhiên, mình thấy yêu những người Viettel ở quanh mình đến lạ.

Đầu tiên là TGĐ Hoàng Anh Xuân: Vì để kịp làm visa thì buộc phải hỏi trực tiếp sếp xem ý sếp thế nào. Nếu sếp ok thì thông báo cho thầy trò đi làm visa trước rồi thủ tục để lấy được tiền sẽ làm sau. Sau khi nghe mình báo cáo, sếp hỏi một câu: “Vì sao Viettel nên làm việc này?” Mình trả lời: “Vì Viettel mình luôn ủng hộ sự sáng tạo, tuổi trẻ và giáo dục chú ạ”. Vậy là sếp bảo: “Cháu làm thủ tục đi”. Chỉ đơn giản vậy thôi đấy. Một cú điện thoại để xin 400 triệu đồng. Một câu hỏi để ra một quyết định. Một guide line để khi làm tài trợ, người Viettel bám vào.

Sau đó là đến em Mai. Suốt từ khi nhận được quyết định của sếp, Mai chạy đôn chạy đáo để lo. Đầu tiên là làm một cái tờ trình để sếp duyệt chi phí. Mình rất ngạc nhiên với những “xin xỏ” của Mai: Chị ơi, mình nên xin sếp cả tiền tiêu vặt cho mấy thầy trò. Em thấy họ chả có gì cả. Chị ơi, em phải chạy ra ĐSQ xem thế nào, chứ mấy thầy trò chả có kinh nghiệm gì cả. Hay có lúc, cô nàng lại gửi email: Chị ơi, mấy thầy trò phải quay lại SG rồi đi xe đò về STG để còn chuẩn bị đồ. Mình xin xe chi nhánh đưa họ về, chứ đi xe đò thế em thấy tội quá. Hic, một cô bé, trong mắt mình, vốn rất “phổi bò” vậy mà Mai bỗng trở nên khác hẳn trong mắt mình sau vụ đi lo cho thầy và trò trường An Lạc Thôn.

Người tiếp theo, phải kể đến là mụ Xuân Thành. Thường ngày, mụ ăn to, nói lớn, quát nạt anh em ầm ầm thế mà đọc được câu chuyện về 4 thầy trò nàng cũng rơm rớm nước mắt. Rồi khi biết chuyện phòng mình đang làm thủ tục để Viettel tài trợ, với kinh nghiệm mỗi năm làm thủ tục cho cả nghìn đoàn công tác nước ngoài, mụ chạy te tái sang để kiểm tra khâu tổ chức: Chúng mày phải xin thêm tiền mua quà tặng cho người ta, đại diện cho VN đi mà chả có quà gì là không được. Để tao nhờ đối tác của mình bên đó đặt chỗ cho thầy, thầy phải ở gần chỗ thi, gần ký túc xá của mấy đứa thì mới được (Vì ban tổ chức chỉ lo chỗ ăn ngủ cho các thí sinh). Mà có khi, mình phải nhờ đại sứ quán của mình bên đó đưa đón, chứ chả nhẽ để bốn thầy trò đi với nhau??? Bà ấy cứ làm loạn cả phòng mình lên nhưng sao mình thấy hôm nay bà ấy đáng yêu đến thế.

Rồi còn rất nhiều người khác trong phòng mình, dù đang làm việc gì khác cũng thỉnh thoảng hỏi Mai, hỏi mình: Tình hình đến đâu rồi? Visa có làm được không? Phải đưa checklist đi nước ngoài của mình cho mấy thầy trò, chưa đi nước ngoài lần nào lúng túng lắm.

Thế đấy, người Viettel là thế, Viettel của tôi là thế. Tôi yêu Viettel quá.

Toàn bộ câu chuyện về thầy trò trường An Lạc Thôn ở đây: http://dantri.com.vn/c728/s728-508826/4-thay-tro-o-soc-trang-se-len-duong-thi-tai-tai-thuy-dien.htm

This entry was posted in Góc của mẹ, Uncategorized and tagged . Bookmark the permalink.

3 Responses to VIETTEL VÀ THẦY TRÒ TRƯỜNG AN LẠC THÔN

  1. noname says:

    Viettel được đấy chứ. Ngưỡng mộ

  2. Thế thì tớ mới làm ở Viettel chứ.

  3. Ms. Pham says:

    What position in Viettel are you holding, madam?

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

You may use these HTML tags and attributes: <a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <strike> <strong>