NỖI LÒNG CỦA MẸ

Con gái ơi, lạch suối nhỏ mát lành
Chắt chiu từ dâu bể của cha và đắng cay của mẹ
Làm sao con biết mẹ yêu con ngần nào
Tình yêu ấy mẹ cũng không đo đếm được…
Mẹ chỉ biết nếu có hồi luân nhân quả
Thân này, kiếp này mẹ muốn gánh cả đời sau
Đường gập ghềnh để chân mẹ va vấp
Con mẹ thênh thang giữa cuộc sống an bình
Bao bão giông vai mẹ sẽ mang
Đa đoan, truân chuyên riêng mình mẹ nhận
Mẹ ước có thể gom hết nước mắt của cuộc đời vào mẹ
Để nụ cười xinh ngự trị môi con hồng
Mẹ hằng mơ đến ngày con lớn khôn
Người con trai con yêu sẽ yêu con suốt đời như thuở đầu cha yêu mẹ
Để có của hồi môn cho con là tình yêu vĩnh cửu
Lừa phản, dối gian mẹ cam chịu bội phần
Con gái ơi, lạch suối nhỏ mát lành
Con sẽ vào đời bằng cặp mắt trong veo và bước chân thẳng
Cuộc đời sẽ nâng niu con như cha mẹ hằng nâng niu
Hãy nhớ đáp tạ cuộc đời bằng trái tim nhân hậu, dịu dàng con nhé…”.

Bài thơ này của nhà báo Đoàn Ngọc Thu, bác là mẹ của 4 người con, cả trai cả gái, nhưng rất nhiều bài thơ, bác dành riêng cho cô con gái nhỏ, bởi có lẽ, với một người nhiều truân chuyên như bác, bác thấy thấm nỗi khổ của phận đàn bà.

Mẹ cũng đã là mẹ của hai cô con gái, ngày mẹ sinh cô con gái đầu lòng, nằm ngắm con ngủ say ngoan bên cạnh, mẹ đã bật khóc. Mẹ thấy thương con gái của mẹ. Làm thân con gái, phận đàn bà khổ lắm. Có người bảo, em cứ hay lo xa, bây giờ nam nữ bình đẳng, cuộc sống đủ đầy, có gì đâu mà khổ. Không, người đó chẳng hiểu gì cả. Cuộc sống dù có đủ đầy đến đâu, nam nữ có bình đẳng đến đâu thì phụ nữ vẫn phải gánh vác thiên chức của phụ nữ: làm vợ và làm mẹ. Và khi là mẹ của hai cô con gái, trong mọi ước nguyện của mình, mẹ cũng chỉ xin được gánh vác hết các vận hạn của các con để đường dài các con đi vơi bớt nhọc nhằn.

Hôm nay, đọc trên blog của cô Mai về cuộc đời nhà thơ Đoàn Ngọc Thu, đọc những dòng thơ về chính cuộc đời của chị, càng thấm thía hơn thân phận đàn bà:

Người Đàn Bà Đến Với Đời Anh Sau Em

Người đàn bà đến với đời anh sau em
Chắc phải hơn em về mọi mặt
Vì có thế anh mới đánh đổi
Những hạnh phúc – khổ đau từng góp nhặt chúng mình !

Người đàn bà đến với đời anh sau em
Chắc có một tình yêu mãnh liệt
Vì thế tiếng sét ái tình
Mới nổ ra phá vở bao năm mình đang chung sống

Anh của em ơi !
Em biết không thể níu giữ nữa rồi
Khi em nhìn và mắt anh sâu thẳm
Em không còn giữ được ngọn lửa chính em đã thắp

Không đâu lời anh oán trách
Dù anh ra đi, mang của em hạnh phúc theo mình
Chúc hy vọng vỡ tan tành đau nhức
Kỷ niệm trĩu ngực trời đêm

Tình yêu ấy liệu có thể lãng quên
Em đánh rơi tim mình vào quá khứ
Chỉ xin gửi anh một lời nhắn nhủ
Đừng làm đau khổ người đàn bà đến với anh sau em ..

—-

Ở một mình

Ở một mình em sợ mùa đông
Ngày co lại mà đêm dài mấy nẻo
Chăn dài, gối êm chẳng neo được hơi ấm
Quay lại bên này thấy lạnh bên kia

Đành trở dậy trò chuyện cùng bóng đêm
Niềm chơi vơi, đêm cạn
Ngực thanh tân hao gày theo năm tháng
Cồn cào nỗi đêm dài

Ở một mình em sợ từng con ốc cái đinh
Khi bỗng nhiên sờ cái gì cũng hỏng
Chẳng dám nhờ cậy ai, đành thôi cặm cụi
Làm đàn bà lại làm cả đàn ông!

Ở một mình em sợ đám đông
Ríu rít lứa đôi, người ta nhìn mình thương hại
Thường tự nhốt mình giữa bốn bức tường câm lặng
Một mình làm, một mình ăn, một mình những khóc cười

Ở một mình em sợ kẻ lạ, người quen
Sợ lời khen vu vơ, sợ ánh nhìn săn đón
Đóng cửa trốn vào đáy sâu ký ức
Em ở đó một mình để được sống cùng anh.

This entry was posted in Góc của mẹ and tagged . Bookmark the permalink.

2 Responses to NỖI LÒNG CỦA MẸ

  1. Dinh Thu Huong says:

    Đọc web của chị mà em khóc đấy. Vì như thấy được những tâm sự của chính mình. Em cũng là mẹ của 2 cô con gái chị ạ. Có những cay đắng cũng không thể viết ra.

  2. Mẹ Su says:

    Ôi trời, sao mà cái ảnh lại phù hợp với nội dung bài thế ko biết.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

You may use these HTML tags and attributes: <a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <strike> <strong>