XEM TƯỚNG

Một buổi sáng, mẹ ngồi uống cafe dưới Bảo tàng (chỗ ngồi yêu thích của mọi người trong cơ quan mẹ), có một chú nhìn ảnh của Phương Anh rồi bảo: Con gái hơn đứt mẹ rồi. Mẹ hỏi lại: “Hơn ở cái gì?”. Chú ý bảo: “Bà nhìn con gái bà mà xem, mặt nó thế này sau này sẽ có khả năng thuần phục người khác đấy, nói gì người khác cũng phải nghe”. Nghe có vẻ thích nhỉ. Mẹ hỏi, cái đấy nó thể hiện ở chỗ nào?. Chú ý bảo: Đây này, mặt nó không tròn trịa như mặt bà, mà nó có những khấc, múi, giống mặt bố Vinh ý (anh Vinh – Chánh văn phòng). Hmmmmmm chẳng biết chú nói có đúng không nhưng với mẹ thì Phương Anh luôn khiến mẹ phải khuất phục. Hai mẹ con đang chơi, nó chỉ lên cái tủ kính (mẹ biết thể nào nó cũng đòi trèo lên đấy, nên cứ lờ đi, trong lòng nhủ thầm, nhất quyết không cho leo lên). Nó bắt đầu: Mẹ ơi, mẹ ơi. (Mẹ vẫn quay đi). Nó chạy hẳn ra chỗ mẹ: Mẹ ơi, cho Anh lên tủ nào. Mẹ bảo: Thôi, không trèo lên đấy đâu con ạ, ngã đấy. Nó cầm tay mẹ, giọng tha thiết: Cho Anh lên tủ nào. Hic, mẹ lại nhượng bộ. Mở tủ ra, nó nhẩy nhót ầm ĩ: Mẹ ơi, tích lắm, tích lắm. Hic. Mẹ lại thua nó rồi. Tối, mẹ buồn ngủ rũ cả ra, nó thì vẫn tỉnh như sáo. Mẹ bảo: “Phương Anh không ngủ, mẹ ngủ đây”. Nó cầm tay: “Mẹ ơi, dậy đi”. Mẹ vẫn nhắm mắt, nó lại tha thiết: “Mẹ ơi, dậy nào, đọc chuyện cho Anh”. Mẹ vẫn quyết tâm bảo: “Mẹ buồn ngủ lắm”. Nó cầm hai tay kéo dậy, mẹ nặng quá, nó lại ngồi xuống đẩy lưng dậy. Nó cứ hì hục, loay hoay, không khóc, không kêu, cứ nhẫn nhịn như thế. Mẹ không đành lòng, lại phải dậy ôm nó vào lòng. Sáng nay, hai mẹ con đưa nhau đi khám. Trên đường về, con hát líu lo: Yêu mẹ lắm (Yêu con thế).

This entry was posted in Chồi and tagged . Bookmark the permalink.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

You may use these HTML tags and attributes: <a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <strike> <strong>