VÔ CÙNG TÀN NHẪN, VÔ CÙNG YÊU THƯƠNG

Dù bạn có đem toàn bộ tính mạng, của cải, địa vị, thời gian, tinh thần và sức lực cho con thì con bạn cũng không hạnh phúc cả đời. Chỉ có dạy con biết mưu sinh, biết theo đuổi mục tiêu của mình, biết hưởng thụ cảm giác hạnh phúc và thoả mãn sau khi đạt được mục tiêu thì đến cuối đời bạn mới ung dung nhàn nhã và con bạn mới có thể thành công trong cuộc sống.
Ngay từ những trang đầu tiên của cuốn sách, Sara Imas đã không ngần ngại đi thẳng vào vấn đề giáo dục của đại đa số gia đình Trung Quốc nói riêng và châu Á nói chung với những thuật ngữ mà tôi đoan chắc, nhiều người làm cha, làm mẹ khi nhìn thấy mình trong đó sẽ có đôi chút tự ái. Nào là “cha mẹ nô lệ”, nào là “bà mẹ trực thăng”, nào là “thế hệ ăn bám”, “gia tộc dâu tây”, “thai nhi quá hạn”. Bà đang dùng những từ đó để diễn tả về một thế hệ các ông bố, bà mẹ nghĩ rằng phải nhường nhịn mọi thứ cho con, hy sinh tất cả vì con, kể cả hạnh phúc của mình, luôn bay lượn trên đầu con cái giống như máy bay trực thăng, quản lý mọi hành động của con, sẵn sàng lao xuống can thiệp bất cứ lúc nào để ngăn những điều xấu có thể xảy đến, phải như vậy mới là yêu thương con cái. Và bà khẳng định, cách nuôi dạy con cái theo kiểu cha mẹ “nô lệ” sẽ biến chúng thành những kẻ “ăn bám” cha mẹ suốt đời, là những “thai nhi quá hạn”. Món quà đáng sợ nhất các bậc cha mẹ “trực thăng trao tặng con cái dưới danh nghĩa tình yêu đó là những sinh linh với tâm hồn như bọt bong bóng mỏng manh, dễ vỡ, thiếu kỹ năng mưu sinh, thiếu kỹ năng phán đoán đúng sai, tinh thần trách nhiệm không cao, không biết hợp tác với người khác, tâm lý chấp nhận khó khăn kém cùng với thói quen ăn bám cha mẹ. Bao nhiêu người tốt nghiệp thạc sỹ, tiến sỹ nhưng vẫn không tìm được công việc phù hợp, bao nhiêu người đã ngoài ba mươi tuổi mà vẫn phải mua nhà, kết hôn bằng đồng tiền tích cóp cả đời của cha mẹ.

Nửa thế kỷ trước, đại văn hào Lỗ Tấn từng kiến nghị, cùng với việc mở trường sư phạm, chúng ta cần mở “trường phụ phạm” – trường học dành cho các bậc cha mẹ. Yêu con cũng là một môn học, yêu thương là một thủ thuật giáo dục, mục đích và phương pháp không giống nhau sẽ dẫn đến hiệu quả hoàn toàn khác nhau. Chúng ta không lo những người làm cha làm mẹ không yêu thương con cái của mình, chỉ lo họ không biết cách yêu con, dạy con như thế nào!

Và cuốn sách “Vô cùng tàn nhẫn, vô cùng yêu thương” là phương pháp dạy con của người Do Thái. Tình yêu thương của các bậc cha mẹ Do Thái nhằm vào mục đích đem lại lợi ích suốt đời cho con, chứ họ không đáp ứng nhu cầu tạm thời của con. Họ thực hiện “cơ chế thị trường, không bồi dưỡng ra thế hệ ăn bám cha mẹ”, “nắm bắt kỹ năng quản lý từ nhỏ”, “trì hoãn thoả mãn của con để cho chúng hiểu cha mẹ”, “cha mẹ làm quân sư quan sát, tham mưu, không đào tạo con thành một kẻ tầm thường”… Từng chương của cuốn sách là từng bí quyết dạy con được mô tả chân thực qua thực tế của chính Sara trong quá trình dạy dỗ 3 đứa con của mình. Cuối mỗi chương, Sara còn sưu tầm, giới thiệu các phương pháp dạy con, bài trắc nghiệm tâm lý … của người Do Thái. Và bà khẳng định, dù bạn có đem toàn bộ tính mạng, của cải, địa vị, thời gian, tinh thần và sức lực cho con thì con bạn cũng không hạnh phúc cả đời. Chỉ có dạy con biết mưu sinh, biết theo đuổi mục tiêu của mình, biết hưởng thụ cảm giác hạnh phúc và thoả mãn sau khi đạt được mục tiêu thì đến cuối đời bạn mới ung dung nhàn nhã và con bạn mới có thể thành công trong cuộc sống.

Câu nói mà tôi thích nhất trong cuốn sách này đó là, nếu như tất cả các tình yêu trên đời này đều hướng tới sự kết hợp thì tình yêu thương của cha mẹ và con cái lại hướng tới sự chia xa. Điều đó có nghĩa là, chúng ta cần phải học cách yêu con để chúng có thể sớm bay ra khỏi tổ, rời khỏi bàn tay chúng ta, sống cuộc sống mà chúng muốn một cách tự tin nhất.

Và tôi cũng cảm thấy mình thật may mắn khi được làm việc ở một tổ chức khá “tàn nhẫn” như Viettel. Tàn nhẫn bởi luôn luôn áp lực cao, luôn luôn đòi hỏi mục tiêu cao, luôn luôn phải tìm ra cách làm khác biệt, luôn luôn phải tính toán hiệu quả, luôn luôn phải với cao quá sức của mình. Những yêu cầu ấy, những mục tiêu ấy, những phép đo ấy khiến nhiều khi tôi và nhiều người xung quanh tôi cảm thấy mệt mỏi, đôi khi muốn buông tay. Nhưng nhìn lại cả quá trình, tôi nhận thấy rằng, tôi đã trưởng thành hơn so với bạn bè đồng trang lứa, suy nghĩ chín hơn, tư duy mạch lạc hơn, tiêu chuẩn chất lượng công việc và cuộc sống cũng cao hơn. Hơn nữa, chính những áp lực trong công việc, eo hẹp về thời gian khiến tôi phải luôn nghĩ cách tổ chức công việc gia đình, để rồi, bằng một cách nào đó tôi cũng trở thành một bà mẹ “tàn nhẫn” lúc nào không hay. Cô con gái 6 tuổi của tôi ăn cơm xong đã phải rửa bát, cô con gái 4 tuổi đã phải khệ nệ bê cái máy hút bụi làm sạch nhà, sáng cuối tuần, khi tôi muốn ngủ nướng một chút, chúng đã tự dậy sớm và làm món bánh mỳ trứng để tự lo cho mình. Con tôi, vì những bận rộn và áp lực ở Viettel của tôi, mà cũng trưởng thành hơn so với chúng bạn. Và tôi muốn kết thúc bài giới thiệu cuốn sách này bằng một thống kê của Tạp chí Giáo dục gia đình của Israel, tỷ lệ thất nghiệp của những đứa trẻ thích làm việc nhà và những đứa trẻ không thích làm việc nhà là 1:15, thu nhập bình quân của những đứa trẻ thích làm việc nhà cao hơn những đứa trẻ không thích làm việc nhà là 20%. Vậy đấy, hãy bắt đầu “tàn nhẫn” để yêu thương con đúng cách và đừng quên cảm ơn Viettel vì một môi trường làm việc đầy “tàn nhẫn” mà chúng ta đang được hưởng.

Posted in Góc của mẹ | Tagged | Leave a comment

NGỘ NGHĨNH MINH ANH

Chuyện 1:
Ở nhà với bố mẹ thì không sao, cứ có bà ngoại đến là nàng làm nũng. Đi pee, đi poo đều phải có bà dắt đi. Uống nước có bà rót, đi ngủ phải có bà ru. Mà đỉnh cao là cuộc đối thoại này khi hai bà cháu đang nằm trên giường chuẩn bị ngủ:
- Minh Anh: Bà, sao bà không tự giác bế con lên?
- Bà: À đây, bà bế con ru ngủ nhé,
- Minh Anh: Lần sau là con không nhắc bà nữa đâu đấy.
(Chuyện kể lúc hơn 4 tuổi)

Chuyện 2: Thần dỗi
Dạo này nàng rất hay dỗi. Đôi khi cả nhà không hiểu nổi lý do là gì? Bà ngoại ko đến trường cùng ông để đón nó về: dỗi; Bố gọi dậy mà hơi to: Dỗi; … Có lần nó dặn mẹ đến sớm để đón nó, mẹ ko thực hiện được g(không hứa gì đâu nhé), nó bảo:
- Minh Anh: (môi dẩu ra, mặt xịu xuống)
- Mẹ: Con sao thế, Minh Anh?
- Minh Anh: Sao mẹ ko đến đón con sớm?
- Mẹ: Ôi, mẹ phải đi làm, ông GĐ giao cho mẹ bao nhiêu việc. Mẹ phải cố làm thật nhanh rồi lập cập chạy đến đây đón con đây.
- Minh Anh: Thế sao mẹ không lập cập sớm lên.
- Mẹ: Mất điện (Hic)

Chuyện 3: Bơi chó
Chả là bố cho nó đi bơi, nhug muốn nó vận đông nên ko cho dùng phao tròn mà bắt phải dùng phao tay. Có hôm mẹ thấy phao hơi xịt, nghĩ là bố thổi non, đem thổi lại. Thế rồi nó vẫn xịt. Đi mua cái khác thì vào dịp lễ 1/5, mấy cửa hàng quanh nhà cô Ánh đều đống cửa. haizzz. Thế là dặn bố cho con đi bơi phải trông chừng không thì nó chìm. nhưng ở nhà không yên tâm, mẹ vẫn chạy ra bể bơi xem sao thì thấy nàng đang bơi với cái phao còn hơi phồng phồng một tẹo. Mẹ mắng bố ko để ý đến con. Bố bảo, nó biết bơi rồi. Mẹ bèn thử bỏ phao tay ra, ban đầu nàng hơi sợ, ko dám bơi. Sau đó, nàng bơi tung tăng như con chó con thế này đây (phá kỷ lục của chị Phương Anh nhé: biết bơi khi hơn 4 tuổi nhưng là ko càn phải học)

Posted in Mầm | Tagged | Leave a comment

MINH ANH ĂN SPAGETTI

Một mình một kiểu, không bắt chước ai, không cần phải làm hài lòng ai, không cần phải phục tùng ai. Nàng làm theo cách mà nàng muốn:

Posted in Uncategorized | Leave a comment

LẠC RANG THỜI BAO CẤP

Vào cái thời đi ăn tiệc là một nỗi khổ thì việc được tặng một hộp lạc rang lại trở thành một thứ đặc sản. Bác Hà Hồng, người bạn vong niên, người có cùng chung một niềm yêu mến vô bờ với Hồ Hoàn Kiếm đã tặng mẹ một hộp lạc vào dịp mẹ đang tất tả chuẩn bị chào năm mới Ất Mùi. Bác bảo, khi ăn món này, em nhớ không được ăn kèm với thịt gà, nem rán. Chỉ được ăn cơm và lạc rang thôi, em mới thấy được hết vị ngon của nó. Rồi bác tả, thời bao cấp, lạc được rang với một tẹo mỡ thôi, và thậm chí trong đĩa lạc, còm sót vài miếng tóp mỡ, đó đã quả là một thứ sơn hào hải vị mà đến giờ, nhiều người chắc hẳn chưa quên được. Cầm hộp lạc rang được bác chuẩn bị khá chu đáo, cẩn thận, để đảm bảo giưc được vị giòn, thơm của từng hạt lạc, mẹ lại mhows tới tuổi thơ của mình. Mẹ nhớ thời còn đi học mẫu giáo, mỗi đứa trẻ đều được bố, mẹ chuẩn bị cho một cặp lồng cơm để mang đi học. buổi trưa cùng bỏ cặp lồng cơm của mình ra ăn. Mẹ vẫn nhớ cái cặp lồng ấy của mẹ bằng nhựa, mầu xanh lá cây, quai xách thì bằng kim loại. Mẹ vẫn nhớ, trong cái cặp lồng ấy sẽ có một ít cơm và …. vài hạt lạc. Nhưng, lạc của mẹ chỉ được rang bằng muối. Mẹ vẫn nhớ, trời mùa đông, mở cái cặp lồng ra, là cái khay trắng, đựng những hạt lạc cũng trắng muốt vì muối hơi nhiều, nám đầy quanh hạt lạc. Mẹ vẫn nhớ cảm giác thèm thuồng khi nhìn sang cặp lồng của bạn bên cạnh có trứng rán vàng rộm, có bạn thì có vài miếng thịt rang. Cũng đơn sơ, đạm bạc thôi nhưng chắc chắn hơn cặp lồng cơm có vài hạt lạc rang của mẹ. Mẹ vẫn nhớ cái cảm giác ngại ngần mở hộp cơm của mình ra nên đã len lén đổ hết lạc xuống ngăn dưới để khỏi có ai nhìn thấy. Chắc lúc ấy, mẹ cũng chỉ bằng em Minh Anh bây giờ.
Bởi thế, hộp lạc rang thời bao cấp của bác Hà Hồng tặng, mẹ không thấy nó thân quen, dù cũng đã có thời mẹ chập chững bước đi với cặp lồng đựng lạc rang trên tay. Chắc hẳn đây là thứ lạc rang của tầng lớp khá giả thời kỳ ấy. Nó cũng kiểu cách lắm, chứ không mộc mạc như những hạt lạc mà ông bà ngoại đã rang cho mẹ. Nhớ có lần mẹ được một cô giáo dậy văn người Ha Nội kể cho nghe cách người Hà Nội thưởng hoa quỳnh, thứ hoa chỉ nở về đêm. Và để chuẩn bị cho thời gian chờ đến khoảnh khắc ấy, cô giáo của mẹ líc ấu còn nhỏ đã phải đi tìm những viên sỏi trắng, về rửa sạch rồi đem quện với đường đã được keo lại trở thành những viên sỏi trắng bọc mạch nha. Sau bữa ăn tối, những người đàn ông trong nhà sẽ ngồi bên ấm trà sen cùng với đĩa sỏi bọc đường ấy vưaf nhâm nhi thưởng thức vừa đợi hoa quy hf nở. Có lẽ đĩa lạc rang của bác Hà Hồng được sinh ra trong những căn nhà ấy chứ không phải trong một gia đinhf công nhân như mẹ đã được sinh ra. Nhưng dù sao cũng cảm ơn bác Hà Hồng đã giúp mẹ nhớ lại một thời thơ ấu thiếu thốn nhưng đầy cảm xúc ấm áp
của mình!

Posted in Uncategorized | Leave a comment

CON SINH RA MỌI NGƯỜI CÓ VUI KHÔNG?

Dạo này, Phương Anh hay hỏi mẹ câu hỏi này. Mà lại ghé tai hỏi thầm chứ không phải hỏi như bình thường. Con hỏi bố có vui không? mẹ có vui không? ông bà nội vui không? ông bà ngoại vui không?
Mẹ hỏi “Sao con lại muốn biết như vậy?” thì con chỉ trả lời đơn giản “vì con muốn biết”. Mẹ thì cứ băn khoăn tự hỏi, vì sao con lại hỏi mẹ câu ấy? có điều gì trong cách ứng xử của cả nhà làm con chạnh lòng về sự có mặt của mình. Có phải mẹ hay gay gắt, thậm chí đánh con đau? có phải bố bắt đầu nói về việc muốn có thêm em trai? có phải con đã lớn, tự lo lắng được cho mình thì cả nhà dành nhiều sự quan tâm tới em hơn? Mẹ cứ băn khoăn mãi.
Chính cái lúc băn khoăn ấy, mẹ mới thấy hết ý nghĩa của cái blog này. Mẹ sẽ lại ghi lại những suy nghĩ của mình tại đây, để cả nhà mình có thể cùng nhau ôn lại những kỷ niệm.
Con gái ít bày tỏ tình cảm nhưng lại rất nhậy cảm. Mẹ sẽ ý thức hơn điều này. Mẹ yêu Phương Anh của mẹ.

Posted in Uncategorized | Leave a comment

ĐI DÉP TRÁI

4 tuổi rồi mà nàng Minh Anh vẫn thích đi dép trái. Mẹ hướng dẫn nàng rất nhiều lần, mua cả đôi crocs hình Anna, Elsa, để nàng biết, Elsa ở phía trong, Anna ở phía ngoài mà vẫn có lúc nàng quên.
Có lần nàng lại đi dép trái, mẹ nhắc, nàng liền vắt chéo hai chân và bảo: “Mẹ, thế này đã đúng chưa?”
Yêu cái láu lỉnh của nàng quá cơ.

Posted in Uncategorized | Leave a comment

NGỘ NGHĨNH MINH ANH

Ngày 29/9/2014
1. Gió từ mồm con thôi mà

Mẹ chở MA đến trường, trên xe, nàng ngoác miệng ra ngáp. Mẹ bảo: “Con ngáp thì che miệng vào chứ?”. Nàng chữa ngượng bằng cách bảo “gió ở mồm con chui ra thôi mà”. Nói xong, nàng chu mỏ phù phù cho gió chui ra.

2. Tuổi con giờ là sư tử

Đang rửa rau cho me, nàng bảo “mẹ ơi, giờ tuổi con là tuổi sư tử”. Mẹ hỏi “tại sao lại là tuổi sư tử?”, nàng bảo “nhiều người tuổi hổ quá rồi, con tuổi sư tử cho nó ít”. Đại dương xanh gớm.

Posted in Mầm | Leave a comment

LỚP 1

Vậy là con đã nói lời “tạm biệt búp bê thân yêu, tạm biệt gấu Misa nhé, tạm biệt thỏ trắng xinh xinh” để chuẩn bị hành trang vào lớp 1. Bố mẹ cũng trăn trở lắm xem chọn trường nào cho con học. Nhưng có mấy điểm bố mẹ thống nhất là, tiêu chí đầu tiên là phải thuận tiện việc đưa đón, gần gũi với cơ quan mẹ, tiêu chí thứ hai là con phải tự thi vào được bằng sức của mình chứ bố mẹ sẽ không chạy chọt, xin xỏ. Nếu không thi được thì con sẽ đưa về học đúng tuyến. Bố nói một câu bất hủ “Nếu con tự thi được thì con sẽ quyết định số phận của con, nếu con không tự thi được thì bố mẹ sẽ quyết định số phận của con”. Và con đã tự quyết định số phận của mình.

Mẹ đã chọn xung quanh khu Mỹ Đình một số trường học, đi tham khảo trên các diễn đàn, qua người quen, …Mẹ quyết định đăng ký cho con thi hai trường. Một là trường Việt Úc vì mẹ đọc triết lý của trường là quan tâm, giáo dục nhân cách con người hơn là chỉ tập trung giáo dục kiến thức. Ở Viettel của mẹ cũng có cùng suy nghĩ này, học kiến thức là việc của cả đời, là trách nhiệm của mỗi cá nhân, còn dậy làm người mới là điều cần phải học, học càng sớm càng tốt. Trường thứ hai là trường Nguyễn Siêu, nơi bố có bạn làm việc ở đó, là trường mà rất đông người thi và nhiều người nói rất khó vào. Cuối cùng con đỗ cả hai, Nguyễn Siêu thậm chí con còn đỗ rất cao, được chọn vào lớp A1 của trường. Nhưng mẹ vẫn quyết định cho con học trường Việt Úc vì mẹ cảm nhận sự thận trọng trong giáo dục con người, và nhất là môi trường tiếng Anh rất tốt với nhiều giáo viên người Úc là thành viên của trường tham gia giảng dạy các con hàng ngày không chỉ môn ngoại ngữ mà cả với các moin tự nhiên.
Vậy là, Con gái mẹ đã chính thức trở thành “Sinh viên Đại học chữ to”.

Posted in Chồi, Uncategorized | Tagged | Leave a comment

CHÀO NƯỚC MỸ

Lần đầu tiên cả nhà mình được đi cùng nhau ra nước ngoài.
Đã biết bao lần mẹ thầm ước có được bố và các con bên cạnh khi mẹ có dịp được đi thăm thú những vùng đất mới, những tập tục, văn hoá thú vị ở những quốc gia mà mẹ đặt chân tới.
Và chuyến đi Mỹ cùng nhau đã là một khởi đầu cho cả nhà mình. Mẹ ước, mỗi năm, cả nhà sẽ có dịp được đi cùng nhau như vậy.

Đầu tiên là phải kể đến hàng không Eva Airline. Chưa từng bao giờ đi, chưa từng nghe tên, trong lúc cả thế giới đang bàng hoàng về mấy vụ tai nạn hàng không nên mẹ cũng lo lo. Sau đó tìm hiểu ra thì biết đây cũng là một hãng hàng không có uy tín, chất lượng cao. Và đúng là từ khi bước chân lên máy bay, cả nhà đã cảm nhận được dịch vụ của hãng này. Các con vừa ngồi xuống ghế là các cô tiếp viên rất xinh tặng cho con 2 cái ba lo xinh xinh, trong đó có một ít bút mầu, một ít tranh để tô màu, một ít hình lắp ghép … rất xinh, lấy cảm hứng từ chú mèo Kitty mà hãng lựa chọn làm nhân vật đại diện. Hai chị em mê mải tô màu, mê mải khám phá, chả mấy lúc mà đến điểm transit Đài Loan.

Tới chặng bay dài, ngoài hai chiếc balo xinh xinh ấy, các con thật sung sướng với seri phim hoạt hình hấp dẫn, mới tinh, được cập nhật trên hệ thống phim của hãng. Sướng nhất là bộ phim Frozen mà các con thích mê cũng có trong số này. Hai chị em đeo tai nghe, cười khúc khích theo những tình tiết của phim. Có những đoạn cao hứng, em Minh Anh còn hát rất to theo mà không để ý rằng, cả máy bay đang bắt đầu chìm vào giấc ngủ! Ngoài ra, món ăn của hãng này cũng rất ngon. Còn nhớ món thịt gà hầm, em Minh Anh đánh chén gần hết, vừa ăn còn vừa tấm tắc khen “Ngon thế, về mẹ làm cho con ăn nhé!”.

Lần đầu tiên bay chuyến bay dài, bố mẹ và ông bà khá hồi hộp cho hai con chó con. Không ngờ, sau khi xem phim xong, các nàng ngủ lăn quay chẳng biết trời đất gì. Ba mẹ con 3 ghế, hai đứa gối hai đùi ngủ tít thò lò, mẹ thì gật gù, lúc thức, lúc tỉnh, nên cũng hơi mệt. Còn hai nàng công chúa, tới Mỹ là 4 h chiều, sau một chặp ngủ trên máy bay thì đến đêm các nàng chẳng buồn ngủ nữa. Loay hoay, lục đục, ăn uống các kiểu 4h30 sáng các nàng mới lên giường đi ngủ. 7h30 phải dậy đi City Tour thì mắt nhắm, mắt mở, lên ô tô ngủ tiếp. Dậy được như vậy là còn khoẻ, vì trong đoàn có 1 gia đình cũng cho con đi, vì đến trước 1 hôm nên ngày hôm sau cả nhà ngủ tới 3h chiều mới tỉnh.

Đến Los Angeles, cả nhà đi được mấy điểm hấp dẫn:
Đầu tiên, tất nhiên phải kể đến Disneyland – nơi chính là lý do mà mẹ nghĩ cố gắng cho các con đi được chuyến này. Đúng là thiên đường của trẻ con, đủ các kiểu trò chơi. Chị Phương Anh có thể chơi từ 8h sáng đến 10h đêm không thấy kêu mệt. Em Minh Anh thì rất sợ các khu vực tối, có âm thanh ghê rợn. Nàng bám chắt vào bố mẹ và kêu khóc đòi ra. Còn chị Phương Anh thì càng ghê rợn lại càng thích thú. Hic. Chị ấy rất thích thò tay vào kho báu của bọn cướp biển để có một cái đầu lâu nhô ra doạ dẫm. Nhưng màn ấn tượng nhất là pháo hoa. Do có một cuộc tiếp khách nên mẹ về ăn tối tại khách sạn, hẹn gặp lại 3 bố con trước giờ bắn pháo hoa, nhưng bố nhớ nhầm giờ nên không gặp được. Mẹ thì nghĩ, pháo hoa thì chả có gì nên định về phòng nghỉ. Nhưng rồi lại nghĩ, đến được dây rồi thì xem một lúc. Không ngờ nó nhiều cảm xúc thế. Pháo hoa kết hợp với ánh sáng, âm nhạc làm cho con người ta như lạc vào cõi cổ tích vậy. Với mẹ, đây là điều thú vị nhất khi đến Disney land.

Thứ hai là Bảo tàng sáp Madam Toussaud. Những tượng sáp được làm chi tiết đến từng nếp nhăn, từng sợi tóc. Mẹ cứ ngắm từng cái móng tay, từng vết chân chim ở khoé mắt mà thán phục. Thế mà chú hướng dẫn (Vincent) thì bảo, người ta vẫn chê chưa giống người thật. Hic, sự khó tính sẽ tạo ra những tuyệt tác.

Thứ ba là Hollywood. Không đến được đây thì coi như chưa đi Mỹ. Trung tâm sản xuất phim lớn nhất thế giới. Thú vị nhất là màn hình 3D lớn nhất thế giới khi mà cả đoàn tàu dài tới 4-5 khoang chui lọt vào một đường hầm và được chứng kiến bộ phim 3D không cần đeo kính với khủng long nhảy nhót xung quanh, làm nghiêng ngả cái tàu và phun nước phì phì vào mặt mình. Hai công chúa rất phấn khích với màn này. Nhưng mẹ thì thấy thích thú nhất với các trò hoạt náo viên trước mỗi chương trình. Do các sân kháu đều rất lớn, thời gian để mọi người ổn định chỗ ngồi khá dài, nhưng những người đến sớm không hề cảm thấy mệt mỏi vì chờ đợi mà người ta được join vào các chương trình trước giờ diễn với những pha hoạt náo gây cười rất thú vị. Không hiểu làm cách nào mà người ta có thể diễn đi diễn lại cả ngày, trong rất nhiều ngày, cùng một nội dung mà khán giả vẫn cảm thấy sự phấn khích, tâm huyết trong từng động tác của mỗi người từ diễn viên cho tới người phục vụ. Và ở đâu mẹ cũng nhận thấy điều đó. Đó là câu hỏi lớn mà mẹ chưa tìm ra lời giải.

Có một ngày mẹ phải họp, 3 bố con tự đi khám phá Safari Park. Nghe bố con kể có màn Birds show vô cùng hấp dẫn. Người ta có thể điều khiển từng con chim đang bay trên trời, sà xuống theo ý muốn.

Chuyến đi ngắn ngủi nhưng là sự nỗ lực rất lớn của bố và mẹ. Từ chuyện lo visa cho cả nhà sang Mỹ cũng khiến bố mẹ nhiều phen thót tim, tới chuyện lo cho hai đứa suốt chặng đường đi, chi phí đi lại, ăn ở bên Mỹ khá đắt đỏ. Nhưng, đó là một khoản chi xứng đáng.

Có một điều luyến tiếc là mẹ chưa được đi shopping ở đây. Giá cho các loại hàng hoá ở Mỹ thì vô cùng rẻ mà mẹ thì không khuân được cái gì về. Tiếc hùi hụi. Nhưng thôi, con được trải nghiệm ở Mỹ đã là một điều tuyệt vời nhất mà bố mẹ đã làm được. Chúc mừng cả nhà mình.

hathanhviettel's Story

Posted in Uncategorized | Leave a comment

CÚC PHƯƠNG RESORT

Quê của ông ngoại có rất nhiều danh thắng, tiếc là mẹ chưa đi được nhiều. Gần đây, có một resort mà mẹ thấy khá thích, đó là Cúc Phương Resort. Cách rừng Cúc Phương nổi tiếng có 2km nên nếu đến đây, có thể vừa được tắm suối khoáng nóng (tại resort) và có thể đi thăm rừng.

Mẹ thích đến nỗi đã tổ chức đi 2 lần tới đây. Lần nào các con cũng vui chơi thoả thích. Ở đây có thể đi vào cả mùa đông và mùa hè, bởi vậy mà việc book phòng khá khó khăn do ở phía Bắc, ít nơi có thể có điều kiện như thế.

Vài hình ảnh trong chuyến đi Cúc Phương Resort do ông ngoại làm trưởng đoàn

 photo IMG_5019_zpsef7de03c.jpg
Bầy vịt giời của nhóm bạn Thuỷ lợi (thật là kỳ lạ khi đứa nào cũng có 2 cô công chúa)

 photo IMG_4935_zps9bd616ba.jpg
Bọn chúng hào hứng thế này cơ mà

 photo IMG_5055_zpsb1474306.jpg
Hai chị họ

 photo IMG_50672_zps017b8fe4.jpg
Hai thành viên nhỏ nhất đoàn

 photo IMG_5125_zps28c0cdc6.jpg
Ở đây có thảm hoa vàng rất thích, mẹ cứ mê mải chụp

 photo IMG_4979_zps259237e3.jpg

 photo IMG_50302_zps6e068822.jpg
Ông ngoại – trưởng đoàn – đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ, sắp xếp lịch trình đâu vào đấy

Posted in Uncategorized | Leave a comment